Khu vực phía tây Hà Nội, trải dài từ Cầu Giấy, Nam Từ Liêm, Bắc Từ Liêm đến Hoài Đức, Đan Phượng, được xem là hướng phát triển đô thị chủ đạo của Thủ đô trong hơn một thập niên qua. Tốc độ đô thị hoá tại đây thể hiện qua việc chuyển đổi nhanh chóng từ không gian nông nghiệp, làng xóm truyền thống sang các khu đô thị mới, tổ hợp văn phòng – thương mại – dịch vụ có mật độ cao. Sự hình thành các trục giao thông như Đại lộ Thăng Long, đường Tố Hữu – Lê Văn Lương, đường vành đai 3,5 và 4, cùng với tuyến đường sắt đô thị Nhổn – Ga Hà Nội, đã tạo nên khung xương hạ tầng, kéo theo làn sóng đầu tư bất động sản, dịch chuyển dân cư và tái cấu trúc không gian sử dụng đất. Tốc độ mở rộng này không chỉ là tăng trưởng về diện tích xây dựng mà còn là sự thay đổi sâu sắc về chức năng đô thị, cấu trúc dân cư và mô hình kinh tế địa phương.
Hạ tầng giao thông đóng vai trò động lực cốt lõi thúc đẩy đô thị hoá phía tây Hà Nội. Đại lộ Thăng Long với mặt cắt lớn, kết nối trung tâm với Hòa Lạc, đã trở thành trục xương sống cho hàng loạt khu đô thị như Splendora, Vinhomes Smart City, Geleximco Lê Trọng Tấn, cùng các khu công nghệ cao và trường đại học. Trục Tố Hữu – Lê Văn Lương hình thành dải cao ốc văn phòng, chung cư cao tầng, trung tâm thương mại với mật độ dày đặc, tạo nên một “hành lang đô thị” liên tục. Bên cạnh đó, các dự án vành đai 4, các nút giao khác mức, cầu vượt, hầm chui đang từng bước hoàn thiện mạng lưới kết nối vùng, rút ngắn thời gian di chuyển từ khu vực phía tây vào lõi đô thị cũ. Sự đồng bộ tương đối về hạ tầng kỹ thuật đã tạo điều kiện cho các nhà đầu tư triển khai những tổ hợp quy mô hàng trăm hecta, tích hợp nhà ở, văn phòng, thương mại, giáo dục và y tế trong cùng một không gian.
Tốc độ đô thị hoá nhanh kéo theo chuyển dịch mạnh mẽ cơ cấu sử dụng đất tại các huyện Hoài Đức, Đan Phượng, Quốc Oai, Thạch Thất. Nhiều vùng đất trồng lúa, hoa màu, ao hồ nuôi trồng thủy sản được chuyển đổi sang đất ở đô thị, đất dịch vụ, đất hạ tầng. Quá trình này tạo ra giá trị gia tăng lớn về kinh tế đất đai, giúp địa phương tăng nguồn thu ngân sách, cải thiện hệ thống công trình công cộng. Tuy nhiên, áp lực lên quỹ đất nông nghiệp cũng gia tăng, đặt ra bài toán bảo đảm an ninh lương thực cục bộ, duy trì cảnh quan sinh thái và không gian mở. Việc phân bổ đất cho các khu đô thị mới, khu công nghiệp, bến bãi, kho vận nếu thiếu quy hoạch dài hạn sẽ dẫn đến manh mún, phân tán, xung đột chức năng giữa sản xuất nông nghiệp, không gian ở và hạ tầng kỹ thuật. Điều này đòi hỏi cơ chế kiểm soát chặt chẽ việc chuyển đổi mục đích sử dụng đất, gắn với đánh giá tác động môi trường chiến lược.
Đô thị hoá phía tây Hà Nội kéo theo biến đổi sâu sắc về cấu trúc dân cư. Dân số cơ học tăng nhanh do làn sóng di cư từ các tỉnh lân cận và từ khu vực nội đô dịch chuyển ra, tạo nên cộng đồng cư dân đa tầng lớp, từ lao động phổ thông, nhân viên văn phòng, chuyên gia nước ngoài đến tầng lớp trung lưu mới. Các khu đô thị như Mỹ Đình, Trung Hòa – Nhân Chính, Vinhomes Green Bay, An Khánh trở thành những “cực dân cư” với mật độ cao, hình thành các trung tâm dịch vụ, giáo dục, y tế, thương mại mới, giảm dần sự phụ thuộc vào khu phố cổ và khu vực quanh hồ Hoàn Kiếm. Sự xuất hiện của các trường quốc tế, bệnh viện tư nhân, trung tâm thương mại quy mô lớn đã làm thay đổi mô hình tiêu dùng, lối sống và nhu cầu dịch vụ đô thị của cư dân, đồng thời tạo ra áp lực mới lên hạ tầng xã hội, giao thông và không gian công cộng.
Tốc độ đô thị hoá cao tại phía tây Hà Nội làm bộc lộ nhiều thách thức trong công tác quy hoạch và quản lý phát triển đô thị. Một số trục đường như Lê Văn Lương, Tố Hữu ghi nhận tình trạng mật độ xây dựng dày đặc, hệ số sử dụng đất cao, trong khi hạ tầng giao thông và bãi đỗ xe chưa tương xứng, dẫn đến ùn tắc kéo dài vào giờ cao điểm. Nhiều khu đô thị mới được phê duyệt với tiêu chí hiện đại, đồng bộ nhưng quá trình triển khai lại chậm hoàn thiện trường học, bệnh viện, công viên, không gian xanh, khiến chất lượng sống chưa đạt kỳ vọng. Bên cạnh đó, hiện tượng phát triển “nóng” các dự án nhà ở, thiếu cân đối với quỹ đất cho công trình công cộng và hạ tầng kỹ thuật tạo ra nguy cơ quá tải trong tương lai. Công tác phối hợp giữa quy hoạch giao thông, quy hoạch sử dụng đất và quy hoạch không gian ngầm còn hạn chế, khiến việc tổ chức không gian đô thị ba chiều chưa được khai thác hiệu quả.
Sự gia tăng nhanh chóng dân số và mật độ xây dựng tại phía tây Hà Nội làm nổi bật nhu cầu hạ tầng xã hội chất lượng cao. Các nhóm dịch vụ sau đang chịu áp lực lớn:
Trước áp lực về hạ tầng và môi trường, phía tây Hà Nội đang trở thành “phòng thí nghiệm” cho các mô hình đô thị thông minh và phát triển bền vững. Một số khu đô thị mới áp dụng giải pháp quản lý năng lượng, chiếu sáng thông minh, hệ thống camera an ninh, bãi đỗ xe thông minh, cùng với ứng dụng số trong quản lý cư dân và vận hành toà nhà. Các dự án quy mô lớn bắt đầu chú trọng hơn đến mật độ cây xanh, mặt nước, hành lang thoát lũ, hệ thống thoát nước mưa tách biệt, nhằm giảm nguy cơ ngập úng và hiệu ứng đảo nhiệt đô thị. Bên cạnh đó, xu hướng phát triển giao thông công cộng khối lượng lớn, kết nối với các tuyến metro và BRT, được xem là giải pháp chiến lược để giảm phụ thuộc vào phương tiện cá nhân. Việc tích hợp chức năng ở – làm việc – giải trí – giáo dục trong cùng một khu vực, theo mô hình “thành phố trong thành phố”, đang dần định hình cấu trúc đô thị đa cực, giảm áp lực lên khu trung tâm lịch sử.
Đô thị hoá phía tây Hà Nội tạo ra tác động kinh tế – xã hội sâu rộng không chỉ trong phạm vi Thủ đô mà còn đối với các tỉnh lân cận như Hòa Bình, Vĩnh Phúc, Phú Thọ. Giá trị bất động sản tăng, hoạt động xây dựng sôi động, dịch vụ thương mại – logistics phát triển đã góp phần tăng trưởng GRDP khu vực, tạo việc làm mới, thúc đẩy chuyển dịch cơ cấu lao động từ nông nghiệp sang công nghiệp và dịch vụ. Đồng thời, quá trình này mở ra cơ hội tái cấu trúc vùng ven, hình thành các chuỗi đô thị – công nghiệp – dịch vụ dọc theo Đại lộ Thăng Long và các tuyến vành đai. Tuy nhiên, sự chênh lệch về thu nhập, khả năng tiếp cận dịch vụ đô thị, nguy cơ phân hoá không gian giữa các khu đô thị cao cấp và khu dân cư truyền thống cũng đặt ra yêu cầu chính sách an sinh xã hội, hỗ trợ tái định cư, bảo tồn giá trị văn hoá làng xóm. Việc cân bằng giữa tăng trưởng kinh tế, chất lượng sống và bảo tồn bản sắc địa phương trở thành tiêu chí then chốt trong định hướng phát triển phía tây Hà Nội trong giai đoạn tiếp theo.